zIFBoards - Free Forum Hosting
Create your own social network with a free forum.

Learn More · Sign-up Now
Welcome to .·:*´¨`*:·.*.·:*´¨`*:·.4rum NgayMaiXaNhau.·:*´¨`*:·. | .:.4rum Index.:.. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Name:   Password:


<% MEMBER BAR%>
.:. Diễn đàn được tích hợp bộ gơ VNI-Code đựng sẵn .:.


Yahoo ID hỗ trợ trực tuyến : www_ngaymaixanhau_tk

  Trả lời cho bài viết nàyViết một bài viết mới cho Forum nàyB́nh chọn bài viết

 Đừng Già Hàm, nghệ thuật sống
ilovedongthap
  Posted: Apr 24 2006, 07:29 AM
Trích dẫn bài viết này vào bài trả lời của bạn !


.:. Forver A Love .:.
Group Icon

Group: S-Administrator
Posts: 192
Member No.: 1
Joined: 30-October 04



Đừng Già Hàm


Bạn thử nghe câu chuyện sau đây : "Tôi có thói quen đi thành thị mỗi tháng. Ngày nọ tôi đem tiền theo nhiều. Tôi thấy gần bến xe có bán nhiều bồ câu đẹp quá. Tôi mua một cặp về nuôi chơi. À! Tôi đóng cái lồng rất khéo v́ tôi thường biết, bồ câu thích ở nơi chuồng sơn nhiều màu. Lúc ấy vợ tôi phụ đóng chuồng với tôi. Hai chúng tôi lấy làm sung sướng v́ có cặp bồ câu ngộ nghĩnh. Con mái vừa đẻ được một trứng. Nhưng đau đớn thay, nó bị con chó "cắn chết" !". Đó là câu chuyện thật của một người lân cận với chúng tôi, có danh là "già hàm". Anh chỉ muốn nói với chúng tôi, con bồ câu mái của anh chị bị chó cắn mà anh thuyết gần ấy. Bạn thử nghe có mệt không?

Thưa bạn, trong xă hội có biết bao người có tật đa ngôn như người lân cận này của chúng tôi. Họ mở miệng ra không phải nói những điều đă suy nghĩ, bổ ích, mà chỉ thích nói cho đă, không lúc nào để miệng "kéo da non". Họ không cần biết nghệ thuật nói chuyện là ǵ, mà sung sướng, tự đắc làm một cái "máy nói".

Người xung quanh khi gặp họ, phải mệt cả óc, ù cả tai để nghe họ nói hằng giờ điều mà một người khéo nói có thể nói trong mười phút. "Đặc sắc" của họ là gặp ai, bất kỳ lạ quen, có dịp là họ thuyết. Người bàn chuyện của họ có óc tinh tế, chú trọng lịch sự, có công chuyện gấp, có thái độ khinh rẻ họ, tỏ ra nhàm chán họ, bằng những cái ngáp hay giă từ. Mặc kệ. Họ cứ nói. Đến những nơi có người ăn học cao, ngồi đứng với thái độ trầm ngâm, nói năng điềm đạm, họ rộ tiếng lên như muốn giục bao kẻ xung quanh "nhóm chợ" với họ. Người ta mắc cỡ, ngượng ngùng giùm cho họ mà họ không ư thức được. Sống trong chỗ đông, họ không quan tâm đến bổn phận, mà đi cà rểu hết bạn bè này đến người thân kia để kể con cà con kê. Trong khi họ già hàm, điều bạn thấy nổi bật nơi họ, là chuyện "chuột đẻ" họ nói ra "núi chuyển bụng". Có khi chỉ vài ư tưởng xàm láp ǵ đó thôi, họ vô đề đại cà sa, thuật cả một lịch sử rồi phê b́nh, rồi than thở, rồi nói lại, rồi dẫn giải, rồi mới nói ra ư ḿnh. Thứ chỉ vài tiếng ngăn ngắn là diễn đạt đủ. Họ chỉ cần có mặt người nghe thôi, có mặt để họ nói vô ư thức như cái máy. Người nghe nào, khi chưa quen biết họ, tưởng họ là bậc trí thức cao giỏi hùng biện, nhưng trong vài phút sống với họ người ta phải nhăn mặt nhàm chán. Người nghe muốn lánh mặt họ ư?

Không được, họ nói cà nhằng. Họ bàn đủ thứ chi tiết, họ giả bộ hỏi, rồi cướp câu trả lời. Họ sửa soạn ra về nhưng ngồi lại, ra tới cửa nhưng đứng đó, lại thuyết bất tuyệt. Bạn đừng trông ở câu chuyện của họ có một cứu cánh nhé. Đến bàn chuyện với ai, họ tỏ ra lo lắng về kẻ ấy, làm người ta ngạc nhiên tưởng có ǵ quan hệ. Nhưng rồi sau cùng phải ngáp dài với lời nói tấp nập như thác nước của họ, và không thu hoạch ở họ một kết luận nào hay đẹp cả. Trong câu chuyện, họ cũng hay lặp đi lặp lại rằng, ḿnh không muốn nói nhiều. Họ hay bảo: "Thiệt tôi buộc ḷng lắm mới nói, tôi chẳng muốn nói nhiều v́ nói chiều người ta nói ḿnh không thật..." Nói vậy nhưng họ vẫn thuyết gần đứt hơi. Có nhiều người lịch sự, không chận lời nói của họ, họ tưởng các kẻ này mê say câu chuyện của họ, coi họ là tay hùng biện, nên họ tha hồ nói với nét mặt và điệu bộ dương dương tự đắc.

Nực cười nữa là khi nào có nhiều nay già hàm hội lại. Đúng là một cái chợ. Họ gân cổ, lấy hơi không kịp để nói, tranh nói như ăn cướp, họ giựt lời nhau. Người này hỏi người kia, người kia mới hé trả lời là bị người nọ giựt lời. Người giựt lời nói vài tiếng là bị kẻ khác chận lại để cắt nghĩa, để phê b́nh, để chế giễu. Không biết bạn có lần nào nghe nhiều tay già hàm họp mặt chưa. Ai rủi nghe họ đối khẩu th́ mắc mệt như sắp ĺa trần. Không cần chúng tôi nói, bạn dư biết rằng, những người đa ngôn trong xă hội làm đối tượng cho thiên hạ oán ghét, khinh chê. Những khi nói chuyện với bất kỳ ai, họ không sao thuyết phục được. Người nghe họ nói là một thứ h́nh phạt. Vậy muốn thuyết phục thính giả của ḿnh xin bạn chịu khó đừng nói nhiều quá. hăy coi tật đa ngôn như một thứ bệnh dịch của uy tín và nhân cách của ḿnh. Nó là cái lỗ mọt làm tiêu tan dũng khí của tâm hồn, để rồi bị kẻ khác chi phối. Bạn thử thí nghiệm đi. Khi bạn sống chung với nhiều người nếu bạn ít nói bạn có vẽ thinh lặng, tự nhiên bạn nghe con người của ḿnh hùng dũng. lời nói của ḿnh có "ma lực" lôi kéo sự chú ư của kẻ khác, c̣n nếu sau đó bạn nói đủ thứ chuyện mà nói như đê vỡ, tự nhiên bạn cảm thấy con người của ḿnh yếu đuối, bẽn lẽn, không c̣n đủ lực dẫn dụ kẻ khác. Vậy từ đây, khi gặp ai để tiếp chuyện, xin bạn hăy đề pḥng tật già hàm, mỗi khi mở miệng nên nhớ lời khuyên chí lư này của Lưu Hội: "Nhất ngôn bất trúng, thiên ngôn vô dụng: Nói trật một lời th́ thuyết ngàn lời cũng vô ích". Trong trường hợp gặp người già hàm, bắt bạn phải nghe chuyện xàm láp của họ, th́ bạn phải làm sao?

Bạn mạnh tiếng bảo họ câm ư? Đáng lẽ phải vậy, nhưng không lịch sự chút nào. Mà dù sao, cũng phải chận cái biến lời của họ lại, bằng không bạn tốn th́ giờ vô ích, phải bực dọc đến mất đức yêu người. Bạn có thể trầm tĩnh, chậm chậm, vừa ngó ngay mắt họ vừa nói: " Xin ông hay bà...cho tôi có ư kiến này". Họ chắc chắn không chịu và cướp lời bạn. Nhưng bạn cương quyết bảo: "Ông hay bà phải như thế này hay thế kia". Thái độ này có thể không nên dùng với người tinh tế, nhưng với những kẻ già hàm, nhất định bạn phải dừng bằng không bạn tốn th́ giờ vô ích, mà không đi đến kết quả nào.

Giá khi cần thiết, hỏi họ điều ǵ, th́ bạn hăy tinh tường sáng suốt, đặt vấn đề cho rơ rệt, lúc nào cũng chú ư kéo họ về câu trả lời mà bạn yêu cầu. Nếu bạn "đắc nhân tâm" không đúng chỗ, ngồi nghe họ tự do nói, th́ chưa thật với bạn, sau cùng bạn phải thất vọng mà mất thiện cảm với họ. Điều bạn hỏi có khi chỉ vài tiếng là trả lời xong, họ lại lo "diễn thuyết" cho bạn đủ điều.




Tác giả : Hoàng Xuân Việt
Nguồn : Đặng Hoàng Anh Huy


This post has been edited by ilovedongthap on Apr 24 2006, 07:30 AM


--------------------
ilovedongthap http://www.facebook.com/ilovedongthap
---------------------------------------------------------
..Forever ♥♥ ::..�:**:�...�:**:�.
..�:**:�..�:**:::........::........::
:........::.......::.....Love.....:*
*.....NTDL.....**�...........�*
..*.............*.....*-:�:-*
......*-:�:-*

ilovedongthap http://www.facebook.com/ilovedongthap
E-Mail của thành viên nàyWebsite cá nhân của thành viên này Y!Mail or Y!Messenger của thành viên này
Lên đầu trang
« Next Oldest | Nghệ thuật sống | Next Newest »
zIFBoards - Free Forum Hosting
Free Forums with no limits on posts or members.
Learn More · Register for Free

Hiệu chỉnh cho chủ đề này Trả lời cho bài viết nàyViết một bài viết mới cho Forum nàyB́nh chọn bài viết



Hosted for free by zIFBoards* (Terms of Use: Updated 2/10/2010) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.0278 seconds · Archive
Forum Ngày-Mai-Xa-Nhau wWw.NgayMaiXaNhau.Tk & wWw.DanhLam.Tk
© All copyright by Duytan Nguyen - DUYTAN ONLINE™ since 2004 - All reserved