View Full Version: CÓ BAO GIỜ BẠN HỎI TẠI SAO???

Kissemforum > Chuyện lạ có thật > CÓ BAO GIỜ BẠN HỎI TẠI SAO???


Title: CÓ BAO GIỜ BẠN HỎI TẠI SAO???
Description: FANTASY_WORLD


fantasy_world - January 21, 2005 04:05 PM (GMT)

V̀ SAO NGƯỜI TA YÊU ?

user posted image
Một nghiên cứu mới nhất đă khẳng định t́nh yêu lăng mạn không chỉ là sự bùng nổ cảm xúc, mà c̣n là một động lực tự nhiên, cũng mạnh mẽ như cơn đói vậy.

Các nhà nghiên cứu đă chụp năo của những người đang yêu khi cho họ xem bức h́nh của người yêu ḿnh. Hoạt động tích cực trong vùng tặng thưởng đă khiến nhóm đi tới kết luận rằng t́nh yêu đôi lứa tạo ra một động lực thể chất, rất khác so với sự thôi thúc t́nh dục, nó cứ âm ỉ cho đến khi người ta kiếm được phần thưởng của ḿnh. Điều này thôi thúc các đôi luôn mong mỏi, thèm khát để đến được với nhau, cho dù có mất bao lâu.

Người đứng đầu nghiên cứu, nhà nhân chủng học Helen Fisher tại Đại học Rutgers ở New Jersey (Mỹ), cho biết về mặt khoa học, sex và sự lăng mạn là 2 thứ khác biệt. Và động lực của t́nh yêu thực sự gồm 3 ham muốn khác nhau.

"Thứ nhất là động lực t́nh dục khiến bạn đi t́m kiếm thứ ǵ đó mơ hồ. Tiếp đến là t́nh cảm lăng mạn, sự ngây ngất của mối t́nh đầu cho phép bạn tập trung năng lượng và bảo tồn thời gian t́m hiểu. Và cái thứ 3 là sự gắn kết".

Thứ mạnh nhất trong 3 ham muốn này không phải là sex, mà là sự lăng mạn. "Mọi người không thèm đến chết v́ sex. Tôi đă đọc các bài thơ trên toàn thế giới, thậm chí từ cách đây 4.000 năm. Mọi người sống v́ yêu, chết v́ yêu, họ ca hát, nhảy múa v́ t́nh yêu". Fisher, đồng thời là tác giả cuốn Why We Love, nói.

Trong khi nhiều phụ nữ tin rằng bộ năo của đàn ông bị chi phối bởi sex, nhưng Fisher cho biết vẫn có bằng chứng cho thấy đàn ông bị chi phối mạnh mẽ cả bởi sự lăng mạn. "Đàn ông yêu nhanh hơn phụ nữ, bởi họ yêu bằng mắt. Và 3/4 người tự kết liễu đời ḿnh v́ t́nh là đàn ông, chứ không phải phụ nữ", Fisher nhấn mạnh. "Đây là một động lực mạnh mẽ, một phần tất yếu của nhân loại. Sẽ không thể tồn tại nếu đàn ông không yêu cuồng nhiệt như phụ nữ".

Tác giả thừa nhận rằng đàn ông bị chi phối bởi h́nh ảnh, nhưng có một lư do quan trọng cho điều đó: "Trong hàng triệu năm, đàn ông phải đi t́m kiếm đàn bà, và đo đạc, nhận định liệu cô ấy có thể là người sinh cho anh ta những đứa con khoẻ mạnh".

Ông Fisher bổ sung: "Trong những anh chàng tham gia thử nghiệm, phần năo liên quan tới sự kích thích h́nh ảnh của họ cũng hoạt động. Điều đó có nghĩa là khi nh́n vào h́nh ảnh của người yêu, họ cũng đang sử dụng mọi cơ chế thị giác".

Ngược lại, ở những phụ nữ xem bức h́nh của người yêu, năo họ lại kích hoạt một vùng khác. Cả đàn ông và đàn bà đều có những phản ứng t́nh cảm khác nhau... hưng phấn, say mê, ám ảnh... Nhưng ở phụ nữ, một phần năo liên quan tới sự hồi tưởng trí nhớ cũng được kích hoạt. "Đó chính là v́ trong hàng triệu năm nay, phụ nữ luôn phải ghi nhớ liệu anh ấy đă đi kiếm đồ ăn về cho ḿnh. Và phụ nữ vẫn luôn nhớ. Họ nhớ mọi chi tiết của mối quan hệ".

Nhưng nếu sự lăng mạn, chứ không phải sex, mạnh mẽ và quan trọng đến vậy trong cuộc sống, và nếu bộ năo cho thấy đàn ông cũng bị thôi thúc mạnh mẽ bởi sự lăng mạn như đàn bà, th́ tại sao cảm xúc yêu đương lại phai nhạt nhanh đến vậy?

"Tôi cho rằng điều đó xảy ra v́ một lư do quan trọng, nó giúp chúng ta tập trung năng lượng với một người vào một thời điểm, từ đó giúp bảo tồn thời gian và sức lực cho việc t́m hiểu. Chúng ta có thể sẽ chết v́ suy kiệt, và sẽ không thể làm được việc ḿnh cần làm, nếu chúng ta luôn có những cảm xúc mạnh mẽ này trong cả đời".

Fisher bổ sung: "Tôi cho rằng điều thông thường sẽ là bạn chuyển khỏi cảm giác yêu đương mănh liệt đó sang một cảm giác sâu sắc, yên b́nh và hợp nhất hơn với người đó - sự gắn kết liên quan tới một hệ năo khác".

Mọi người không hẳn thoát khỏi t́nh yêu, mà họ đi tới sự gắn kết. Nhưng có một cách để giữ ǵn cảm giác lăng mạn đó - làm những việc mới lạ cùng nhau.

"T́nh yêu chắc chắn sẽ thay đổi qua thời gian. Nếu bạn muốn duy tŕ sự si mê, thèm khát, hưng phấn và quên ḿnh với người ấy, hăy làm những điều mới mẻ cùng họ. Nó sẽ gia tăng làm lượng dopamine trong năo. Đó là một trong những hoá chất chủ yếu liên quan tới t́nh yêu lứa đôi".

George Washington từng nói trong tất cả những thứ ông đă làm trong đời, điều quan trọng nhất với ông là một buổi chiều với một phụ nữ đặc biệt. "Mọi người sẽ không bao giờ quên t́nh yêu", Fisher khẳng định.

fantasy_world - January 21, 2005 04:07 PM (GMT)
Phả hệ loài người từng có một 'chú tí hon'


user posted image
Khuôn đúc xương sọ Liang Bua 1.
Các nhà khoa học vừa khám phá ra một giống người tí hon mới, sống ở Indonesia vào cùng thời điểm mà tổ tiên của chúng ta chinh phục thế giới. Sinh vật cao 1 mét này cư ngụ trên đảo Flores cách đây chỉ 18.000 năm.

Phát hiện được xem như một trong những khám phá quan trọng nhất của lĩnh vực này trong nhiều thập kỷ qua.

Các nhà khảo cổ Australia đă khai quật được những mảnh xương của giống người tí hon trên tại khu vực có tên gọi Liang Bua, một trong những hang động đá vôi lớn trên đảo Flores, một ḥn đảo biệt lập của Indonesia. Bộ hài cốt gần nguyên vẹn được đưa lên ở độ sâu 5,9 mét. Đầu tiên, nhóm nghiên cứu cho rằng đó là xác của một đứa trẻ, song những phân tích sâu hơn đă tiết lộ một thông tin hoàn toàn khác.

Độ ṃn trên răng và các ṿng tăng trưởng trên hộp sọ xác nhận đó là một người trưởng thành, với khung xương chậu có đặc điểm của nữ giới và một cái xương chân cho biết "cô" đứng thẳng được như con người hiện nay.


Một người Homo floresiensis có thể trông giống như thế này.

Mẫu vật có niên đại 18.000 năm, được gọi là Liang Bua 1, được xếp vào một loài mới gọi là Homo floresiensis. Nó cao khoảng 1 mét với cánh tay dài và một hộp sọ có kích thước bằng quả bưởi lớn, nhưng năo bộ lại chỉ bằng 1/3 của chúng ta.

Sau bộ xương đầu tiên, các nhà nghiên cứu c̣n t́m thấy các phần hài cốt thuộc về 6 cá thể khác của giống người này.

Liang Bua 1 chia sẻ lănh thổ với một loài chuột có kích cỡ bằng con chó, những con rùa khổng lồ và thằn lằn bự, trong đó có rồng Komodo. Chris Stringer, trưởng nhóm nguồn gốc loài người tại Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên London, cho biết các cánh tay dài là một đặc điểm thú vị, và có thể là bằng chứng cho thấy Homo floresiensis dành phần lớn thời gian trên cây. "Chúng tôi không rơ điều này. Nhưng nếu rồng Komodo lởn vởn quanh đó, có thể bạn sẽ muốn mang con lên cây v́ ở đó an toàn hơn", Stringer nói.

Ông cũng cho biết các nghiên cứu sâu hơn về bàn tay và chân sẽ cung cấp lời giải cho câu hỏi này.

Các nhà nghiên cứu phỏng đoán Homo floresiensis dường như đă tiến hoá từ một giống người khác có tên gọi Homo erectus (mà hài cốt từng được t́m thấy trên đảo Java của Indonesia). Homo erectus có thể đă tới đảo Flores khoảng 1 triệu năm trước đây, phát triển ra vóc dáng tí hon này do sự biệt lập của ḥn đảo. Song, điều đáng nói quanh giả thuyết này là giống người trên hẳn phải tới Flores bằng thuyền, trong khi khả năng chế tác thuyền để vượt đại dương lại được xem là nằm ngoài khả năng của người Homo erectus.

Việc phân tích chi tiết bộ xương có thể giúp xác định khoảng thời gian tồn tại của giống người tí hon này. Khảo sát bước đầu cho thấy họ xuất hiện khoảng 70.000 năm trước, nhưng có thể c̣n xa hơn nữa, cách nay 800.000 năm. Bằng chứng cuối cùng về họ được xác định có niên đại 12.000 năm trước, khi một vụ phun trào núi lửa đă huỷ diệt phần lớn sự sống hoang dă trên đảo Flores.

Song song, các nhà nghiên cứu cũng hy vọng sẽ t́m thấy ADN trong những mẩu xương, nhờ đó có thể t́m ra mối liên hệ giữa các loài.

Phát hiện đă gợi ra nhiều hướng lập luận mới. Chẳng hạn, nếu nhánh người tí hon này vẫn c̣n t́m thấy ngày nay, và cho đến gần đây mới tuyệt chủng, th́ liệu có những giống người khác đang tồn tại ở đâu đó hay không? Và kích cỡ nhỏ xíu của họ chứng tỏ rằng con người cũng chịu những áp lực tiến hoá y hệt như với các loài thú khác, buộc phải co nhỏ cơ thể khi sống trên những lănh thổ cách ly và chịu sức ép sinh thái.
user posted image
__________________




* Hosted for free by InvisionFree